Công thức xác định các hệ số này được trình bày trong phụ lục A.2 và A.3 của TCXD 229:1999, được tóm tắt như dưới đây

Trong đó: z là cao độ của điểm tính toán, các hệ số zt, m, a, b phụ thuộc vào dạng địa hình và được xác định theo bảng dưới

Lưu ý rằng k = 1.844 khi z > zt (zt là cao độ mà tại đó vận tốc gió không còn bị ảnh hưởng bởi dạng địa hình, hay mặt đệm)

Ví dụ: đối với địa hình B, khi z = 20m, thì: k = 1.844*(20/300)^0.18 = 1.133; và ζ = 0.486*(20/10)^(-0.09) = 0.457

Cần giải thích rằng khi gió thổi trên mặt đất, dưới tác dụng của ma sát với bề mặt dẫn đến vận tốc gió thay đổi theo chiều cao, mỗi dạng địa hình có một mức độ ảnh hưởng khác nhau (ma sát khác nhau) do đó hệ số K phụ thuộc vào dạng địa hình. Có thể hình dung như dòng nước chảy trong ống bị ma sát với thành ống mà các bạn đã từng được biết trong bộ môn thủy lực. Điều này để giải thích việc chọn lựa dạng địa hình theo các đặc điểm mà tiêu chuẩn đã nêu. Ví dụ địa hình C là địa hình bị che chắn mạnh, có các công trình cao trên 10m; chính thuật ngữ che chắn mạnh dẫn đến hiểu lầm rằng nhà cao tầng thì không thể được coi là che chắn mạnh bởi nhà cao trên 10m - là một sự hiểu lầm lớn. Thực chất của việc phân biệt dạng địa hình chính là để kể đến ma sát giữa gió và bề mặt như đã trình bày ở trên.